Tâm sự của ông chồng phản bội về người vợ từng bón cho mình từng thìa cháo

Duy còn nhớ ngày đầu mới cưới, vợ chồng Duy sống rất hạnh phúc. Lúc rảnh rỗi Duy thường đưa Mai đi dạo phố, hoặc đi dưới trời mưa phùn, cảm giác thật là thú vị.

Ngày Mai sinh em bé Vân. Duy ao ước sau này con sẽ chăm chỉ, chu đáo và tốt tính như Mai. Khi bé Vân biết nói, biết đi, Duy thường đưa hai mẹ con đi dạo phố, vào công viên, đi xem phim. Bạn bè bảo vợ chồng Duy như cặp tình nhân lúc nào cũng quấn quýt khiến mọi người phải ghen tị.

Sau này, gia đình Duy cũng ít khi đi ra ngoài dạo phố vì Duy bị bệnh. Nhiều đêm khuya khoắt, một mình Mai phải cõng chồng đi viện. Bệnh của Duy phải nằm viện điều trị dài ngày, có khi vài tháng một lần, nên hàng ngày, Mai phải đưa con đi theo để chăm chồng. Con nhỏ, chồng lại bệnh tật, bao nhiêu việc lớn nhỏ đều đổ lên đầu Mai cả, nhưng không vì thế mà cô tỏ ra bực bội, cáu kỉnh. Chồng ốm không ăn được cơm, chỉ ăn được cháo, nên sáng nào Mai cũng dậy thật sớm, ninh cháo thật nhừ rồi vội vàng mang tới viện để kịp nóng cho chồng ăn. Để khỏi phải bỏng miệng, mỗi thìa cháo trước khi bón, Mai đều đưa lên miệng kiểm tra, thấy vừa Mai mới bón cho Duy.

Duy mất hết lý trí, không còn quan tâm đến vợ con nữa và đòi ly hôn – Ảnh minh họa

Ngày khỏi bệnh, Duy rơm rớm nước mắt xúc động nắm chặt tay Mai, Duy nói: “Em là người vợ tốt nhất trên đời”. Nước mắt lưng tròng, Mai gục đầu vào vai Duy xúc động nghẹn ngào và cũng rất vui vì chồng đã khỏi bệnh, cả nhà lại vui vẻ như xưa.

Duy xuất viện cuộc sống gia đình Duy lại yên ổn. Lúc rảnh rỗi cả nhà lại đi dạo phố, Duy vừa khỏi bệnh, người còn yếu, Mai luôn nhắc nhở Duy phải cẩn thận kẻo bệnh tái phát. Duy cảm động lắm, càng thấy vợ mình đáng yêu hơn.

Nhưng khi con gái lên 6 tuổi, Duy đã phải lòng một người người đàn bà khác. Cô ấy trẻ hơn, lại rất hay nói lời ngọt ngào với anh. Duy mất hết lý trí, không còn quan tâm đến vợ con nữa. Rồi đòi ly hôn để cưới cô gái đó, tìm hạnh phúc cho riêng mình.

Ngày Duy và Mai ra tòa ly hôn, bé Vân cũng đi theo nép sau cánh cửa phòng xử án, cô bé chỉ nghe thấy tiếng của bố đang nói xấu mẹ. Mặc dù cô bé chưa hiểu hết mọi chuyện nhưng dường bé biết từ giờ bố mẹ không ở chung với nhau nữa.

Lúc rời khỏi phòng xử án, Duy vẫn còn nhớ rất rõ hình ảnh bé Vân ngồi tựa thành cửa, nước mắt chảy dài, đến nắm chặt tay bố lay mạnh hỏi:”Bố ơi! Bố lúc nào cũng khen mẹ tốt, sao bố lại bỏ mẹ con đi”. Duy không dám nhìn vào mặt con gái mình nữa.

Duy ra sống với người phụ nữ kia được một thời gian, vì không có nhiều tiền nên cô ta đã bỏ Duy theo người đàn ông khác giàu có hơn Duy. Lúc này Duy mới tỉnh ngộ thì đã muộn.

Duy thấy hối hận vô cùng. Anh nhớ đến Mai và con, anh lao vội vàng về nhà, đứng ngoài sân thấy bóng vợ và con qua ánh đèn. Duy không dám gọi cửa vì Duy biết mình không còn xứng đáng với tình cảm của Mai và con nữa.

Theo Giadinhvietnam