Mảnh đời nghiệt ngã của cô gái bán hoa

Trong vai là những người tìm gái bán hoa, tôi cùng anh bạn thử lượn qua những địa điểm ít ánh sáng nhất tại sân Quảng Trường Hoà Bình thành phố Nam Định.

Mới đi được một đoạn, chúng tôi đã được nhiều cô gái bám theo “chào hàng”.

Cuối cùng, sau một hồi ngã giá và chọn lựa chúng tôi cũng tìm được hai cô như ý với giá 1 triệu đồng cho một lần qua đêm tại một nhà nghỉ sang trọng. Các cô còn khiêm tốn: “Bây giờ giá xăng dầu lên nên mọi thứ đều tăng cả các anh ạ.”

Vì không thể đi qua đêm nên hai chúng tôi chọn “đi tàu nhanh”. Hai cô gái nhảy nhanh lên xe dẫn đường tới nhà nghỉ quen thuộc. Sau một lúc lòng vòng chúng tôi tới nơi, lời chào đon đả của hai cô tới ông chủ, việc đặt phòng thật nhanh rồi từng cặp đi vào mỗi phòng.

N là tên cô gái đang cùng tôi vào phòng. Nhìn tôi một lát cô toan định cởi áo nhưng tôi ngăn lại để trò chuyện một vài câu. Cô gái bạo dạn ấy nói: “Ôi, anh làm gì mà như công an điều tra ấy? Sao đàn ông người nào lúc đầu cũng tỏ ra lịch sự lắm? Rồi sau đó anh nào cũng lao vào hùng hục như trâu cả lượt ấy! ” Tôi chỉ cười và nói thật sự tôi chỉ muốn tìm một người như cô để tâm sự thôi chứ không muốn làm chuyện gì khác.
Mảnh đời nghiệt ngã của cô gái bán hoa – Ảnh minh họa

Tôi hỏi N “Tại sao em lại đi làm nghề này?”. Một câu hỏi tôi nghĩ không lọt tai cho lắm nhưng N chỉ mỉm cười và trả lời: “ Em cũng chẳng phải muốn hành nghề này đâu. Nhục lắm anh ạ”.

Theo như lời N tâm sự. Cô sinh ra và lớn lên tại thành phố Nam Định. Ngày còn nhỏ gia đình N cũng hạnh phúc lắm. Bố mẹ đều là người miền trong ra Nam Định lập nghiệp, họ hàng không còn ai, cha mẹ lúc nào cũng chạy đôn chạy đáo đi làm ăn buôn bán. Cuộc sống gia đình cũng khá giả có đồng ra đồng vào. N lại là con một trong nhà, rất được chiều chuộng, học năm lớp 8 N đã yêu một người tên Sinh hơn cô hai tuổi. Một anh chàng đẹp trai, ga lăng luôn nói “anh yêu em”. Ngày đó N là một cô bé ngây thơ, không biết thế nào là cạm bẫy tình yêu. N yêu Sinh và lao vào những cuộc chơi, vi vu bất tận trong tình ái. Mười lăm tuổi N đã biết thế nào là “đàn bà ”.

Hưởng những giây phút hạnh phúc bên gia đình và tình yêu không lâu. Đột nhiên tai hoạ ập đến gia đình N. Công an đến trật nhà, cảnh sát bắt mẹ cô đi còn bố thì nghe đâu bị bắt ở Quảng Ninh. N không hiểu vì sao họ lại bắt đi như vậy. Về sau cô mới biết họ đều là những người buôn ma tuý và bị khép vào tội tử hình.

Kể đến đây, giọng N như nghẹn lại, nước mắt lưng tròng. Lúc nhà N bị niêm phong, cô không còn đường về nhà nữa. N trong cơn hoảng loạn và sợ hãi không biết đi đâu về đâu thì  đã ngất xiủ . Tỉnh dậy thì thấy mình đang trong phòng khám gần nhà với một cô hàng xóm đứng bên. Lúc sau một tin chói tai lại làm cho N ngất đi lần thứ hai: “N đã có mang được hai tháng”. Khi tỉnh dậy cô nghĩ ngay tới Sinh người yêu mình. Nhưng từ khi gia đình N xảy ra chuyện, Sinh cũng không bén bảng hay đến tìm cô nữa. Rồi nhờ cô hàng xóm cái thai cũng được phá đi. N phải mất hơn một tuần mới được về. Nhưng về đâu? Nhà mất, tiền không có cô chỉ sang được nhà người hàng xóm ấy thôi. Rồi N nghỉ học vì không còn mặt mũi nào đến lớp nữa. Mấy lần cô giáo chủ nhiệm đến động viên nhưng N đều tránh. Nhìn ánh mắt N dường như toát lên một điều gì tiếc nuối hướng ra xa ngoài phía cửa.

Sau một thời gian N đi làm bồi bàn trong một quán cà phê lương cũng đủ sống. Thời gian đó cô đã thực sự đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, rất nhiều khách đến đây đều quan tâm đến N và rất thích khi cô ra mời chào phục vụ. Rồi N gặp Hải một thanh niên tuấn tú và lịch sự. Anh hơn cô 7 tuổi, là con ông chủ một khách sạn lớn trên Hà Nội theo như anh ta giới thiệu. Hải đã có cảm tình với N ngay từ lần gặp đầu tiên rồi từ đó ngày nào anh cũng đến uống cà phê rồi tìm cách làm quen với cô. N đã yêu Hải lúc nào không hay, Hải hứa sẽ đưa cô lên Hà Nội sắp xếp cho đi học tiếp để sau sẽ về làm tại khách sạn nhà anh. Bao nhiêu viễn cảnh hạnh phúc lại đến với N, tưởng chừng cô sẽ đi thoát khỏi Nam Định và có một cuộc sống tươi đẹp. Bất chấp sự níu kéo của bà chủ và bạn bè trong quán cà phê, N theo Hải lên Hà Nội không mang theo bất cứ tư trang gì ngoài 500 ngàn đồng vì Hải bảo không cần, lên Hà Nội N sẽ có tất cả.

Lên Hà Nội, N và Hải ở trong một khách sạn sang trọng, chung sống với nhau như vợ chồng. Hắn còn dẫn đi ăn chơi tới các sòng bạc và nói N phải quen dần tới những việc đó vì kinh doanh khách sạn là phải làm như vậy. Chẳng mấy thời gian N đã trở thành một cô gái sành điệu biết tất cả mọi trò cờ bạc, bia rượu rồi sàn nhảy. Được không lâu Hải dẫn cô tới giới thiệu với một người đàn ông trung tuổi, rồi N bị uống thuốc lắc, đêm đó cô đã ngủ với ông ta chứ không phải Hải nữa. Nói đến đây, nước mắt N một lần nữa tuôn rơi. Cô lặng đi trong giây lát. Tôi nghe kể mà như bị cuốn hút theo câu chuyện không còn gì xung quanh ngoài N.

Theo gã đàn ông trung tuổi được Hải giới thiệu là ông bác họ của hắn, N được biết Hải đã trả tiền phòng và cao chạy xa bay bỏ lại cô cho ông ta. N chán nản và hụt hẫng ê chề, hối hận nhưng mọi chuyện đã rồi. Những ngày sau đó cô sống như người không cảm giác, ăn nằm với ông ta một thời gian rồi N qua hết ông chủ này đến ông chủ khác trở thành gái bao lúc nào không hay.

Một thời gian sau N bị đau bụng triền miên người gầy rộc, nhan sắc giảm sút, đi khám cô mới biết mình bị bệnh gan do uống nhiều rượu bia và chất kích thích. Không còn ai để ý nữa, N quyết định theo dòng chị em dạt về Quất Lâm hành nghề, nhưng chỉ được chừng một năm căn bệnh trong cô lại tái phát. N lại gầy hơn xưa nhà hàng không ai nhận. Cuộc sống chán nản N không còn biết làm gì. Tích góp được ít tiền cô quyết định về viện Nam Định chữa bệnh và thuê một căn phòng trọ nhỏ tạm ở.

Tiền viện, tiền thuốc thang, nhà ở phải trang trải nhiều, N không có nghề gì trong tay lại đành tiếp tục đi hành nghề để kiếm tiền trả nợ. N lại ra sân Quảng Trường vẫy khách. Những ngày nắng ráo hay cuối tuần khách còn đông, còn kiếm được. Còn những ngày mưa gió bất chợt khách không có mấy mà cô vẫn phải đứng tới khuya. Những lần đi với khách, gặp phải những khách khó tính ép N phải làm đủ trò để vừa lòng khách. “Cực lắm anh ạ! Nhưng vì tiền đành phải chấp nhận thôi đằng nào cũng chẳng còn gì để mất nữa.” N chua chát.

Nghe tiếng chuông điện thoại reo. Anh bạn đã gọi. Chúng tôi đã tới lúc phải về. Tôi đưa vội cho N tiền như thỏa thuận rồi chia tay trước vẻ mặt ngơ ngác của N. Trên đường về, nhìn bóng những cô gái lang thang vất vưởng trên đường, tôi tự hỏi không biết đến bao giờ các cô mới thoát khỏi kiếp bán thân?

Theo Giadinhvietnam