Chán nản vì vợ đơ như khúc gỗ khi “yêu”

Chiều vợ là nghĩa vụ của những ông chồng, nhưng chiều đến đâu, chiều cỡ nào để vợ không biến thành kẻ “ươn người” thì có lẽ không phải cân nhắc

Khi đi ngủ thì tôi mắc màn, trải chăn, ga gối sẵn đấy, cô ấy chỉ việc ngả lưng. Nhìn cô ấy ôm cái bụng khệ nệ lúc mang bầu, không thương không xót sao được. Rồi cô ấy ốm nghén, ăn chẳng được bao nhiêu lại cho ra hết, mặt xanh nanh vàng, làm sao tôi cầm lòng cho được. Vì thế, tôi làm tất cả để cô ấy được vui.

Khi cô ấy sinh con, mọi việc trở nên rối rắm. Nào là thay tã, nào là giặt giũ, nào là cho uống uống sữa, nào con ốm, con sốt.. còn chưa kể đến chế độ ăn của cô ấy sao cho đủ chất để con bú sữa khỏe mạnh, nào là kiêng nắng mưa gió bão…đủ thứ… tôi làm tất tần tật, cô ấy chỉ việc ăn và cho con bú. Đêm đến tôi sẽ thức trông con để cho cô ấy ngủ, vì ngủ đủ giấc mới có sữa cho con. Tôi làm mọi việc để cho cô ấy vui, vì tâm trạng người mẹ tốt thì con mới khỏe…Khi con lớn, tôi đảm đương việc dạy con học hành, gọi con dậy vào mỗi sáng, đưa đón con đi học… cô ấy chỉ việc trang điểm, chọn váy áo và đi làm…bạn bè bảo tôi đội vợ lên đầu, tôi tự hào bảo, vậy mới trường sinh bất lão.

Chán nản vì vợ đơ như khúc gỗ khi “yêu” – Ảnh minh họa

Nhưng dạo gần đây, có vẻ gì đó không ổn cho lắm. Ngày xưa mỗi lần “yêu” là cô ấy tự cởi áo quần, hoặc chủ động mặc những đồ mỏng manh dễ cởi để vào cuộc, nhưng bây giờ, cô ấy bắt tôi cởi giúp, kể cả đôi giầy dưới chân, những thứ vướng víu trên người. Cô ấy nằm ườn ra để tôi “độc diễn”. Tôi chiều cô ấy từ a-z, từ việc cởi đồ giúp cô ấy cho đến mát xa toàn thân trước khi “vào cuộc”. Tôi “khởi động” còn cô ấy chỉ việc nằm đấy và chỉ chỏ thích làm thế nọ, thích làm thế kia. Trước đây cô ấy còn “đáp lễ” bằng cách âu yếm lại, nhưng bây giờ cô ấy không những chẳng buồn “tham chiến” mà còn hạnh họe tôi đủ thứ: “Hôn kiểu gì thế, chả thích tẹo nào”. “Hôm nay tay chân anh sao thế, làm em đau quá”. “Không, kiểu ấy làm không thích, kiểu này cơ”. Xong xuôi, nếu “lên đỉnh” thì cô ấy tươi rói rồi ngủ, nếu chưa thỏa mãn thì cô ấy hậm hực, gây sự chuyện nọ sọ chuyện kia. Mà mỗi lần “yêu” xong, cô ấy cũng chẳng buồn dậy đi vệ sinh cá nhân, cứ nằm ườn đấy để tôi dọn dẹp chiến trường.

Có lẽ tôi đã quá cái tuổi năng nổ nhiệt tình rồi hay sao ấy. Gần đây tôi không mấy hào hứng khi chiều cô ấy. Có lần xong được màn dạo đầu là tôi đã thấy oải, không muốn tiếp tục nữa. Thậm chí, có lần kết thúc cuộc yêu, tôi cũng chẳng buồn dọn chiến trường, vậy là cô ấy lại cằn nhằn.

Là thằng đàn ông, chưa một lần tôi được vợ “chiều” đúng nghĩa. Tôi ước ao được một lần cô ấy cung cúc tận tụy với tôi như tôi đã tận tụy với cô ấy. Một lần cô ấy biết hỏi sở thích của tôi và chiều tôi như ý muốn, một lần cô ấy biết dọn dẹp chiến trường sau cuộc mây mưa, và một lần cô ấy biết mát xa cho tôi sau cuộc yêu… Đằng này cô ấy chỉ biết “đi đường 1 chiều”.

Theo Giadinhvietnam